Home » Bạn cần biết » 1-Cuộc đời Maria Montessori » Đôi nét về cuộc đời Tiến sĩ Montessori

Đôi nét về cuộc đời Tiến sĩ Montessori

Đối với nhiều người, cái tên Montessori không có gì xa lạ, vì nhiều trường mầm non đều có “lớp Montessori”; các bậc phụ huynh đều sẵn lòng đưa trẻ em đến học ở các trường Montessori hoặc lớp Montessori, dù học phí có cao hơn trường bình thường. Nhưng khi được hỏi Montessori là gì? Rất ít người có thể trả lời rõ ràng và cũng có rất nhiều người hiểu nhầm. Có người nói đây là một phương pháp giáo dục đặc biệt không giống với phương pháp giáo dục truyền thống, có người lại nói là trường học quý tộc dành cho con nhà giàu, cũng có người cho rằng nó là tên một hệ thống trường học dây chuyền.

Thực ra, Montessori chủ yếu là cách gọi tắt của một phương pháp giáo dục, đúng hơn là một lý luận về giáo dục, nó cho rằng tiền đề của sự phát triển là tôn trọng đặc thù của trẻ, trẻ có thể đạt được hiệu quả học tập cao nhất khi được tự do hoạt động trong môi trường xã hội. Ngoài ra, Montessori còn là họ của bà Maria Montessori – Người đã phát hiện và ứng dụng lý luận này vào việc dạy trẻ mầm non để kiến tạo nên nội hàm của phương pháp “ Montessori” mà chúng ta nhắc tới.


Maria Montessori, nữ tiến sỹ đầu tiên của Italia, là một trong những người tiên phong và có sức ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử giáo dục mầm non. Maria sinh năm 1870 tại tỉnh Ancona, Italia; cha bà là một người có dòng dõi quý tộc; mẹ bà là nhà triết học của Italia, đồng thời là cháu gái của nhà khoa học kiêm linh mục Anthony Stow Pune, ngoài ra mẹ bà cũng là một tín đồ sùng đạo Thiên Chúa. Chính mẹ Maria là người ủng hộ, động viên và giúp đỡ Montessori từ đầu đến cuối, bà chưa bao giờ mất niềm tin vào lựa chọn của con gái. Do đó, Montessori từ nhỏ đã có sự tự tin và chí tiến thủ cao, luôn đưa ra chính kiến của riêng mình. Bà rất đam mê toán học, ước mơ sau này của bà là trở thành một kỹ sư, nhưng sau đó lại bị môn sinh học cuốn hút, cuối cùng bà quyết định theo học y khoa. Việc con gái muốn theo học y khoa là chuyện mọi người thời đó chưa từng nghĩ đến và không được xã hội chấp nhận. Vậy mà, với nghị lực và ý chí quyết tâm của mình cuối cùng Montessori đã thực hiện ước mơ trở thành người con gái đầu tiên theo học đại học Y khoa của Italia, trong quá trình học tập bà còn giành được học bổng.


Con đường học hành của Montessori cũng gặp nhiều khó khăn và thử thách. Bà là nữ sinh duy nhất trong lớm; thái độ thành kiến, đố kỵ và bất hợp tác của các nam sinh đều không làm bà gục ngã. Điều khó nhất là xã hội thời đó không chấp nhận việc nam sinh và nữ sinh cùng nhau giải phẫu xác chết. Cho nên bà thường xuyên ở trong phòng giải phẫu một mình. Vào một ngày, khi đối mặt với xác chết, bà lại nhớ đến sự phản đối của cha, có những lúc bà muốn buông xuôi từ bỏ ước mơ để đi tìm một công việc khác dễ dàng hơn. Bà đi ra ngoài phòng giải phẫu, ý nghĩ muốn từ bỏ mãnh liệt hơn. Trên đường về nhà, bà đi qua một công viên, bà vừa đi vừa nghĩ về quyết định của mình, đi qua một người ăn mày mặc quần áo rách rưới và một đứa trẻ chừng 2 tuổi. Khi người ăn mày kia chìa tay ra xin tiền, bà bị đứa trẻ ngồi bên cạnh người ăn mày thu hút: đứa trẻ ngồi trên mặt đất, đang chơi đùa với một tờ giấy mầu nhỏ rất vui vẻ, nó thấy hài lòng với tờ giấy của nó. Lúc này Maria suy nghĩ về tâm hồn của đứa trẻ, bỗng nhiên bà có một cảm giác khó tả, bà quay người lại, chạy một mạch về phòng giải phẫu.


Năm 1896, Montessori tốt nghiệp đại học Rome (Italia), trở thành người phụ nữ Italia đầu tiên giành được học vị tiến sĩ Y khoa. Sau khi ra trường, Montessori làm bác sĩ phụ mổ cho một phòng khám chữa bệnh của khoa thần kinh thuộc trường đại học Rome. Trong thời gian này, bà thấy hứng thú với vấn đề chậm phát triển ở trẻ. Thông qua tiếp xúc, quang sát, nghiên cứu những đứa trẻ chậm phát triển hay đần độn bà đã phát hiện ra rằng, hoàn cảnh của những đứa trẻ này đã kìm hãm sự phát triển của giác quan, cho nên mới nảy sinh hiện tượng này. Bà bắt đầu đọc các tác phẩm của một học giả nổi tiếng người pháp tên là “ Itar et Sagan”, bà tin rằng: “Khiếm khuyết của tâm trí là vấn đề của giáo dục chứ không phải là vấn đề của y học”.


Từ năm 1899 đến năm 1901, bà được giao phụ trách công tác quản lý của trường học. Trong 2 năm, với sự giúp đỡ của đồng nghiệp, bà đã tạo được một đội ngũ giáo viên để giáo dục trẻ em chậm phát triển, ngoài ra bà còn tham gia giảng dạy, nghiên cứu và khảo sát rất thực tế. Bà hàng ngày đều ở bên bọn trẻ từ sáng đến tối, đêm về lại thức đêm để ghi chép, phân tích, suy nghĩ và chuẩn bị tài liệu mới. Những đứa trẻ chậm phát tiển được đưa vào ở cùng những bệnh nhân tâm thần không những đã biết đọc, biết viết mà còn dễ dàng vượt qua các bài thi như những đứa trẻ bình thường khác.


Năm 1901, Montessori rời khỏi trường giáo dục đặc biệt, bà đã nghĩ tới việc giáo dục những đứa trẻ em bình thường. Để trang bị những kiến thức về lĩnh vực này, Montessori lại phải học một số môn học như: Triết học, Tâm lý học….


Năm 1904, Montessori làm giáo sư tại trường đại học Rome, bà thường giảng dạy môn Nhân loại học, ngoài ra bà còn xuất bản cuốn sách: “Giáo dục nhân loại học”. Bà luôn cho rằng, nếu áp dụng phương pháp giáo dục trẻ em chậm phát triển mà bà đã thực nghiệm thành công ở trẻ em bình thường thì có thể đạt được hiệu quả giáo dục rất cao.


Năm 1907, Montessori đã thành lập “Children House” (Ngôi nhà của trẻ) đầu tiên. Trong khu nhà ổ chuột ở Rome, bà đã sống cùng 60 đứa trẻ nghèo khổ ở đó, nơi này bà tạo ra một mốc son mới trong lịch sử giáo dục trẻ em.
Thông qua quan sát và nghiên cứu về trẻ em, Montessori đã phát hiện thấy trẻ từ 0 – 6 tuổi rất nhạy cảm. Chúng có thể tiếp nhận thông tin từ môi trường sống xung quanh rất nhanh. Những đứa trẻ có hiện tượng lạ như: Chúng thích lặp lại, thích trật tự, thích yên tĩnh, thích làm việc hơn vui chơi, cảm thấy thỏa mãn với công việc mình làm mà không cần làm vì phần thưởng; chúng chọn tự do, chúng có kỷ luật mang tính tự phát; có danh dự cá nhân, có lòng tự trọng rất cao; những đứa trẻ từ 4 – 5 tuổi thì lại tự nhiên bộc phát cảm hứng viết chữ khi không có sự hướng dẫn của người lớn.


Các tác phẩm của Montessori được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Tại nước Nga, Montessori đã mở một trường học Montessori dành riêng cho trẻ em con nhà quý tộc, ngoài ra còn có một số nước khác như Trung Quốc, Nhật Bản, Canada… cũng lần lượt mở các trường học tương tự. Các nước Italia, Pháp, Hà Lan, Đức, Tây Ban Nha, Anh, Áo, Ấn Độ và Sri Lanka cũng mời Montessori về làm giảng viên cho các lớp huấn luyện; sau đó rất nhiều nước đã lần lượt mở trường học Montessori.


Vào những năm cuối đời, Montessori bận rộn với sự nghiệp của mình, bà đến các nước trên thế giới để giảng bài và diễn thuyết. Năm 1947, khi đã 76 tuổi bà vẫn trình bày bài diễn thuyết với chủ đề “Giáo dục và hòa bình” trước Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (gọi tắt là UNESCO).


Năm 1949, Montessori được nhận giải thưởng Nobel hòa bình.


Năm 1950, tại Đại hội của Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên hợp quốc tổ chức tại thành phố Florence của Italia, Chủ tịch của tổ chức này đã tôn vinh Montessori là biểu tượng của giáo dục thế giới và hòa bình.


Tháng 5 năm 1952, Montessori qua đời tại Hà Lan, hưởng thọ 82 tuổi.

Đôi nét về cuộc đời Tiến sĩ Montessori
4.7 (93.33%) 3 votes

Bạn muốn gửi bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Timber by EMSIEN 3 Ltd BG